Chương 36: Cảnh Cáo (2)
Cố giấu vẻ bất ngờ, Kỳ Thanh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng bước tới, giọng điệu trở nên thân mật hơn nhiều:
“Không ngờ lại gặp anh ở đây! Chúng ta đúng là có duyên nhỉ?”
Cả nhóm quay sang nhìn Trần An với vẻ tò mò. Mặc dù không hiểu họ nói gì, nhưng trông có vẻ cả hai người vốn quen biết nhau. Tiến sĩ Viktor nhướng mày hướng về phía Trần An dò hỏi:
“Cậu quen cô bé ấy sao?”
Trần An gật đầu, bình thản đáp bằng tiếng Nga trôi chảy:
“Chúng tôi quen biết nhau một thời gian rồi. Cha của chúng tôi cùng làm việc trong một cơ quan, nên cũng có dịp gặp gỡ.”
Emma tỏ vẻ thích thú, nheo mắt đầy ẩn ý:
“Chỉ là... quen biết thôi sao?”
Trần An hiểu cô nhóc này đang nghĩ gì nên không chút do dự trả lời:
“Phải, chỉ là bạn bè.”
Nghe vậy, tiến sĩ Viktor cười hào sảng mời Kỳ Thanh bằng tiếng Anh:
“Nếu đã quen biết, vậy thì tham gia bữa tiệc cùng mọi người luôn đi, dù gì em cũng đã hỗ trợ canh giữ trang thiết bị lúc sáng.”
Trịnh Kỳ Thanh thoáng ngạc nhiên nhưng nhanh chóng nhận lời. Dimitri lập tức đứng dậy, lịch thiệp kéo ghế bên cạnh Trần An ra, nhường chỗ cho nàng.
“Em ngồi đây đi, gần Trần An luôn cho tiện trò chuyện.”
“Cảm ơn anh.” Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống, khẽ nghiêng đầu nhìn Trần An, ánh mắt dường như muốn dò xét nhưng lại đầy ý cười.
Tiến sĩ Viktor vừa nhấp một ngụm nước nhỏ vừa quay sang hỏi:
“An, sau bữa tiệc này, cậu có cần chúng ta làm gì thêm không? Ta nghĩ nên tận dụng thời gian, nhưng không biết kế hoạch của cậu thế nào.”
Trần An khẽ cười, ánh mắt lấp lánh vẻ hài hước:
“Tiến sĩ à, bốn học trò của thầy vừa bay một quãng đường dài từ Nga qua đây. Còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị tôi kéo vào phòng thí nghiệm rồi. Nếu giờ tôi tiếp tục bắt họ làm việc, e rằng tôi sẽ bị đánh giá là quá ác độc. Tôi đề nghị cho họ nghỉ ngơi chiều nay để hồi phục sức khỏe, ngày mai chúng ta bắt đầu lại với năng lượng tốt nhất.”
Tiến sĩ Viktor bật cười sảng khoái:
“Cậu nói đúng. Một ngày căng thẳng như vậy là đủ rồi, nghỉ ngơi là cần thiết.”
Nghe thấy lời này, cả nhóm học trò như được giải tỏa áp lực. Emma gần như nhảy dựng lên:
“Tuyệt vời, nghe như tiếng chuông báo hiệu tự do vậy! Cảm ơn anh rất nhiều, anh An!”
Dimitri, Kenji và Natalia cũng gật đầu đồng ý, nụ cười thư giãn hiện rõ trên gương mặt. Trong khi mọi người đang bàn tán rôm rả, Trịnh Kỳ Thanh ngồi bên cạnh Trần An với vẻ bối rối khó che giấu. Nàng vừa chứng kiến toàn bộ cuộc trò chuyện bằng tiếng Nga trôi chảy của hắn mà không khỏi kinh ngạc.
“Từ lúc nào mà hắn lại thông thạo tiếng Nga như vậy?” Suy nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu nàng.
Bất chợt, Dimitri quay sang hỏi Trần An:
“An, cậu có biết khách sạn hay nhà nghỉ nào gần đây không? Tụi anh không quen đường xá nơi này cho lắm.”
Trần An thoáng ngẩn người, rồi bất ngờ quay sang Kỳ Thanh. Hai tay hắn đặt nhẹ lên vai nàng khiến nàng giật mình, đôi mắt không khỏi trợn lên kinh ngạc.
“Kỳ Thanh đây là người bản địa, rất rành khu vực này. Mọi người cứ hỏi cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ tìm được chỗ nghỉ tốt nhất.”
Hắn nói với Kỳ Thanh khiến nàng thoáng đỏ mặt, nhưng nàng ngay lập tức mỉm cười gật đầu:
“Đúng vậy, cứ để tôi lo. Tôi sẽ giúp mọi người tìm chỗ nghỉ thật ổn.”
Sau đó, Trần An tiếp tục nói với nàng bằng giọng nhẹ nhàng nhưng pha chút ẩn ý:
“Cảm ơn em trước nhé, Thanh. À, nhân tiện...”
Hắn hạ thấp giọng, đủ để chỉ mình nàng nghe thấy:
“Tôi không biết cô đang có ý định gì, nhưng khuyên cô đừng nghĩ quá xa và cũng đừng cố gắng tham gia vào dự án này. Điều đó sẽ không tốt cho cô đâu.”
Ánh mắt hắn sắc bén nhưng không có vẻ thù địch, khiến Kỳ Thanh thoáng sững sờ. Nàng định lên tiếng nhưng đúng lúc đó, phục vụ mang đồ ăn lên, cắt ngang cuộc trò chuyện.
Bữa tiệc tiếp tục diễn ra trong không khí vui vẻ. Những tiếng cười vang lên không ngớt khi mọi người cùng nhau chia sẻ câu chuyện về công việc và cuộc sống. Tuy nhiên, giữa sự rộn ràng ấy, ánh mắt Kỳ Thanh vẫn thường lướt qua Trần An, mang theo những suy nghĩ không thể nói thành lời.