ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 37: Hy Vọng

Bữa tiệc kết thúc khi trời đã chuyển sang chiều tối. Không khí trong quán trở nên nhộn nhịp hơn khi khách khứa và sinh viên bắt đầu đổ về.

Cũng đã đến lúc phải rời đi.

Sau khi thanh toán xong xuôi, Tiến sĩ Viktor vỗ vai Trần An, cười nói:

— Dù bữa ăn rất ngon, nhưng ta nói thật là nó vẫn không bằng món chả giò chiên và gỏi cuốn do thân mẫu của cậu An làm.

Alexei đứng kế bên cũng gật đầu tán đồng. Nhờ có Trần An mà giờ đây y đã có thêm một món khoái khẩu mới trong thực đơn của mình.

Nghe vậy, Trần An nở nụ cười phóng khoáng, hẹn mọi người khi có dịp sẽ sang nhà hắn dùng bữa.

Trịnh Kỳ Thanh đứng bên cạnh khẽ liếc nhìn Trần An, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp nhưng nhanh chóng giấu đi, lên tiếng:

— Vậy em sẽ đưa mọi người về trường trước để thu dọn hành lý.

Cả nhóm nhanh chóng chia làm hai ngả. Nhóm thứ nhất gồm Trịnh Kỳ Thanh và bốn học trò của Viktor rời đi trước để chuẩn bị nơi nghỉ ngơi. Nhóm còn lại gồm Trần An, Tiến sĩ Viktor và trợ lý Alexei quay lại trường để lấy BioAdaptin-X và NanoCatalyst – những vật liệu quan trọng cho dự án.

Trần An bước theo sau Viktor và Alexei, trong đầu đã bắt đầu tính toán các bước tiếp theo. Hắn giữ im lặng, nhưng ánh mắt đầy vẻ tập trung, tựa như đang suy tính một kế hoạch lớn lao.

Tại một nơi khác...

Trong căn phòng bệnh VIP yên tĩnh, chỉ có âm thanh đều đặn từ máy theo dõi nhịp tim và tiếng máy thở cơ học.

Lâm Chấn Vương đứng bên giường bệnh, đôi mắt tràn đầy lo lắng nhìn cha mình là Lâm Minh. Người đàn ông từng là biểu tượng quyền lực trong giới kinh doanh giờ đây lại nằm bất động giữa đống dây nhợ chằng chịt.

— Tình trạng của thân phụ anh rất nghiêm trọng. — Vị bác sĩ trầm giọng nói. — Hạ thân nhiệt sâu dẫn đến nhịp tim chậm, rối loạn ý thức, có dấu hiệu tổn thương não nhẹ. Đã xuất hiện tình trạng đông máu nội mạch rải rác, mô ngón tay và ngón chân bị hoại tử cấp độ hai.

Lâm Chấn Vương nắm chặt tay, giọng nghẹn lại:

— Nhưng những điều này vẫn có thể điều trị được, đúng không bác sĩ?

Vị bác sĩ thở dài, ánh mắt đầy trăn trở:

— Nếu bệnh nhân không có tiền sử bệnh nền thì mọi thứ đã dễ dàng hơn. Nhưng ông ấy còn bị suy tim cấp độ hai, tiểu đường tuýp hai và bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính (COPD). Những yếu tố này khiến việc phẫu thuật trở nên cực kỳ nguy hiểm, thậm chí có thể dẫn đến tử vong ngay trên bàn mổ.

Nghe đến đó, Chấn Vương càng thêm lo lắng, hắn tiến lên gấp rút hỏi:

— Không còn phương án nào khác sao?

— Chúng tôi sẽ cố gắng hồi sức toàn diện để cải thiện sức khỏe tạm thời, nhằm tăng tỉ lệ thành công cho ca đại phẫu. Tuy nhiên, cơ hội sống sót vẫn không được đảm bảo vì nguy cơ biến chứng từ bệnh nền quá cao.

Lâm Chấn Vương cắn răng, nỗi lo sợ đan xen với giận dữ khi nghĩ đến tình trạng hỗn loạn của gia tộc. Từ khi cha hắn bất tỉnh, các anh chị em trong nhà ngày càng công khai đấu đá để tranh giành quyền lực, mặc kệ người cha vẫn đang nằm trên giường bệnh. Thậm chí, hắn còn từng hoài nghi chính những người ruột thịt kia là kẻ đã khiến cha mình lâm vào cảnh này.

Cuối cùng, hắn chỉ có thể cúi đầu cảm ơn bác sĩ rồi ngồi xuống bên giường bệnh.

— Cha... Cha nhất định phải qua khỏi...

Lâm Chấn Vương thì thầm như một lời cầu nguyện, đôi tay run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lâm Minh, cố gắng truyền chút hơi ấm yếu ớt của mình.

Không biết từ lúc nào, Lâm Chấn Vương đã gục đầu bên giường bệnh mà thiếp đi. Đôi mắt y trũng sâu vì những đêm dài thiếu ngủ và áp lực đè nặng. Tiếng máy theo dõi nhịp tim vẫn vang lên đều đặn như nhắc nhở rằng thời gian không còn nhiều.

Giữa cơn mơ màng, tiếng điện thoại rung lên trong túi quần khiến y giật mình tỉnh giấc. Lấy điện thoại ra, y nhíu mày khi thấy một số lạ nhưng vẫn bấm nút nghe.

— Alo, tôi là Lâm Chấn Vương.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một nam tử trẻ tuổi, trầm ấm và rất chững chạc:

— Chào anh Lâm, tôi là Trần An. Hồi sáng chúng ta có gặp nhau ở nhà nhưng chưa kịp trò chuyện thì anh đã đi mất. Tôi đã xin số của anh từ cha mình. Hiện tại anh có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với anh một chút.

Lâm Chấn Vương hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, điềm đạm đáp:

— Thì ra là công tử nhà ngài Trần. Thay tôi gửi lời hỏi thăm đến gia đình cậu. Cậu gọi cho tôi có chuyện gì không?

— Anh khách sáo rồi. Tôi gọi điện là vì muốn hỏi về tình trạng của bác Lâm... Nghe nói ông ấy đang rất nguy kịch.

Nhắc đến cha, giọng Lâm Chấn Vương trầm xuống, vẻ kiên cường cố giấu đi sự đau đớn:

— Tình trạng của cha không tốt. Ông bị hạ thân nhiệt sâu do đông lạnh quá lâu. Lẽ ra việc hồi phục sẽ thuận lợi, nhưng ông ấy có quá nhiều bệnh nền... Việc điều trị trở nên vô cùng phức tạp.

Đầu dây bên kia, Trần An im lặng vài giây để tính toán các khả năng. Kế hoạch ban đầu là sử dụng BioAdaptin-X và NanoCatalyst để giúp ông Lâm hồi phục, nhưng với tình trạng bệnh nền nghiêm trọng như vậy, hai hợp chất này có lẽ không đủ. Nếu không thể trì hoãn thêm, hắn buộc phải đẩy nhanh việc chế tạo ProtoVita.

Trần An hít sâu một hơi, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn:

— Tôi có quen biết một chuyên gia rất giỏi trong lĩnh vực y học tái tạo. Nếu anh không ngại, tôi có thể sắp xếp để người đó đến thăm bác Lâm ngay đêm nay.

Lâm Chấn Vương hơi do dự. Y không muốn đặt hy vọng vào một người xa lạ, nhưng nhìn cha đang nằm bất động, mọi lý trí đều bị nỗi tuyệt vọng lấn át:

— Được, cậu cứ đến bệnh viện thành phố đi, tôi sẽ chờ ở đó.

Cuộc gọi kết thúc. Lâm Chấn Vương siết chặt điện thoại, lòng ngổn ngang giữa hy vọng mong manh và sự ngờ vực. Nhưng dù chỉ là một tia sáng nhỏ bé, y cũng phải thử, vì đó có thể là cơ hội cuối cùng để cứu sống cha mình.

Trước cổng bệnh viện...

Giữa dòng người tấp nập, dáng người cao lớn của Lâm Chấn Vương vẫn vô cùng nổi bật. Vóc dáng vững chãi cùng đôi mắt sắc bén giờ đây lại chất chứa đầy vẻ mệt mỏi. Bất chợt, ánh mắt y sáng lên khi thấy một chiếc SUV màu đen dừng lại trước cổng. Trần An cùng Tiến sĩ Viktor bước xuống.

Lâm Chấn Vương không giấu nổi vẻ ngạc nhiên khi thấy người đi cùng Trần An là một người ngoại quốc. Trần An tiến đến giới thiệu:

— Anh Lâm, đây là Tiến sĩ Viktor, chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực sinh học và y dược. Ông ấy sẽ giúp đỡ chúng ta.

Một tia hy vọng lóe lên trong mắt Lâm Chấn Vương. Sau vài lời trao đổi ngắn gọn, y nhanh chóng dẫn họ vào bên trong.

Trong căn phòng yên tĩnh, máy thở và màn hình theo dõi vẫn không ngừng phát ra những âm thanh đơn điệu. Lâm Minh nằm đó, sắc mặt tái xanh, các đầu ngón tay và chân đã có dấu hiệu hoại tử.

Tiến sĩ Viktor lặng lẽ tiến đến kiểm tra tình trạng bệnh nhân. Ông khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ chuyên nghiệp và suy tư. Trần An đứng bên cạnh âm thầm quan sát. Không lâu sau, bác sĩ trưởng khoa bước vào cùng y tá mang theo bệnh án chi tiết. Viktor và Trần An lập tức nghiên cứu hồ sơ, trao đổi với nhau bằng tiếng Nga với tốc độ cực nhanh.