Chương 5: Kế hoạch cho một tương lai không chắc chắn
Vừa về đến nhà, Trần An liền nhanh chóng chạy lên phòng, đóng cửa lại. Bên dưới, Lý Nguyệt đang dọn dẹp trong bếp, ánh mắt lén nhìn lên cầu thang, vẻ mặt đầy trăn trở. Từ sáng, bà đã nhận thấy con trai có điều gì đó khác lạ. Một cảm giác bất an dâng lên, bởi trực giác của người mẹ vốn dĩ không bao giờ sai.
“Thằng bé chắc chắn đang gặp vấn đề gì đó. Là từ ngày họp mặt gia đình, hay từ khi nó bắt đầu im lặng trong bữa cơm?”
Lý Nguyệt không thể lý giải, nhưng trái tim mách bảo bà rằng con trai đang gánh vác một điều gì đó rất lớn lao. Bỏ dở công việc, bà quay sang nhìn chồng đang ngồi đọc báo trong phòng khách.
“Anh này, anh đã nói chuyện với thằng An chưa?” Giọng bà nhỏ nhẹ nhưng không giấu được sự lo lắng.
Trần Dương đặt tờ báo xuống, thở dài một hơi rồi gật đầu: “Anh nói chuyện với nó rồi. Em đừng lo quá.”
Dù vậy, Lý Nguyệt vẫn không thể an tâm.
“Mấy ngày trước anh còn nhớ không? Chuyện họp mặt gia đình ấy. Chắc nó đã nghe thấy những lời bàn tán...” Giọng bà chùng xuống, đôi mắt thoáng buồn.
Trong buổi họp mặt đó, giọng nói đay nghiến của người cô vẫn vang vọng trong đầu bà:
‘Thằng An không làm được trò trống gì. Còn định sống bám cha mẹ đến bao giờ? Đã hai mươi bốn tuổi rồi chứ có ít gì đâu.’
‘Thằng Khang bằng tuổi nó giờ đã lên tới quản lý cấp cao của khách sạn rồi. Nguyệt, cháu nên về bảo thằng An đi, đừng để nó đi lông bông, ăn không ngồi rồi nữa.’
Lý Nguyệt đã cố gắng lờ đi, nhưng đôi mắt của Trần An hôm đó cùng sự trầm lặng đến đáng sợ đã nói lên tất cả.
“Thằng bé từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi khi không có anh bên cạnh. Còn bây giờ, mọi người trong gia đình cứ so sánh nó với anh chị em họ, nói nó lông bông, không có tương lai. Em sợ những lời đó sẽ làm tổn thương nó.”
Trần Dương im lặng một lúc, ánh mắt sắc lạnh thường ngày bỗng dịu lại.
“Em à, con mình lớn rồi. Tụi nhỏ rồi cũng phải đối mặt với khó khăn, phải học cách vượt qua. Chim non không thể mãi ở trong tổ, sớm muộn gì nó cũng phải học cách bay.”
Hắn choàng tay qua ôm lấy vai vợ, giọng nói đầy sự tin tưởng: “Việc của chúng ta bây giờ là tin tưởng nó. Trần An sẽ tìm được con đường của riêng mình.”
“Nhưng nếu nó không vượt qua được thì sao, anh?” Lý Nguyệt bất giác hỏi, giọng khẽ run.
“Nó sẽ vượt qua.” Trần Dương trả lời chắc nịch, như một lời khẳng định với chính mình hơn là với vợ.
Lý Nguyệt vẫn còn chút băn khoăn, nhưng ánh mắt kiên định của chồng khiến bà nhẹ nhõm hơn đôi chút. Bà biết mình không nên để sự lo lắng của bản thân ảnh hưởng đến mọi người.
“Em hiểu rồi...” Bà khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không khỏi bận tâm.
Trần Dương đứng dậy, liếc nhìn đồng hồ: “Thôi, em với Kiệt chuẩn bị đồ đi. Anh đưa hai mẹ con đến trường.”
Lý Nguyệt mỉm cười gật đầu rồi đứng dậy gọi con trai út, cố gắng gạt nỗi bất an sang một bên. Bà là giáo viên dạy môn Sinh học ở trường cấp ba, nơi con trai út Trần Kiệt cũng đang theo học lớp mười hai. Gia đình họ có truyền thống lâu đời làm trong ngành giáo dục và công chức, nên trong dòng họ, ai cũng kỳ vọng vào thành tích của thế hệ sau.
Riêng Trần An, với tính cách tự do và không theo khuôn mẫu, luôn bị một số người trong gia đình nhìn nhận là “lạc quẻ”. Dẫu vậy, Trần Dương và Lý Nguyệt chưa từng gây áp lực cho con trai. Họ tin rằng mỗi người đều có con đường riêng, và Trần An cũng vậy. Họ chỉ cần âm thầm quan sát, chờ đợi ngày hắn thật sự trưởng thành.
Khi cả ba đã sẵn sàng, Trần Dương cầm chìa khóa xe, quay sang nhìn lên lầu nơi phòng của Trần An. Ông trầm ngâm giây lát, rồi lặng lẽ dẫn vợ con ra cửa. Trong lòng ông hiểu rõ, Trần An đang có sự thay đổi, chỉ là không biết liệu đó là tốt hay xấu mà thôi.
Trong phòng...
Căn phòng nhỏ tĩnh lặng đến mức Trần An có thể nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc. Qua khung cửa sổ, ánh nắng nhạt buổi sáng trải dài, hắt lên những cành cây khẳng khiu ngoài sân. Chiếc xe của cha hắn dần khuất bóng trên con đường nhỏ phủ đầy lá vàng rụng. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh nhắc nhở hắn về sự cô độc hiện tại.
Trần An thở dài, ánh mắt dõi xa xăm nhưng bên trong lại rực lên quyết tâm mãnh liệt. Dù căn phòng bé nhỏ này có chất chứa hàng ngàn nỗi lo, hắn biết mình không có thời gian để chần chừ. Đây không chỉ là cơ hội duy nhất để thay đổi số phận bản thân mà còn là hy vọng cuối cùng để cứu lấy gia đình, dòng họ, và có thể là cả nhân loại.
Hắn chậm rãi ngồi xuống bàn làm việc, mở chiếc máy tính cũ kỹ và lấy một cuốn sổ ghi chép ra. Trần An cầm bút, trang đầu hiện rõ dòng chữ “Cảnh báo nhân loại”, nhưng ngay lập tức hắn gạch mạnh một đường.
"Ai sẽ tin mình? Chính mình còn chẳng dám tin nếu nghe chuyện này từ người khác."
Hắn trầm ngâm, từng trang giấy trắng dần được lấp đầy bằng các ghi chú ngắn gọn. Hắn phải bắt đầu từ đâu? Niềm tin và tài nguyên chính là hai yếu tố quan trọng nhất, nhưng chỉ nghĩ đến việc này thôi đã khiến đầu hắn quay cuồng.
Trần An dứt khoát bác bỏ ý tưởng tiết lộ toàn bộ sự thật cho thế giới. Hắn hiểu rằng sẽ chẳng ai tin vào những lời tiên tri về ngày tận thế từ một người không có bằng chứng cụ thể. Ngay cả hắn, nếu đặt vào vị trí của người khác, cũng sẽ coi đó là chuyện viển vông, hoang đường. Đồng thời, hắn cũng loại bỏ phương án tự mình đơn độc thành lập căn cứ, bởi một cá nhân không thể xoay chuyển bánh xe vận mệnh của cả nhân loại.
“Phải có đồng minh... phải xây dựng một lực lượng đủ mạnh, đủ đoàn kết và đáng tin cậy.”
Nhớ lại lời của cha, hắn tự nhủ: “Nếu muốn thuyết phục, mình phải chứng minh bằng hành động và kết quả.”
Hắn đặt bút viết xuống hai mục tiêu chính:
Tạo dựng niềm tin và xây dựng lực lượng.
Xây dựng căn cứ và tích trữ tài nguyên.
Ở sơ đồ, hắn khoanh tròn dòng chữ “Điểm khởi đầu?”. Làm gì cũng vậy, khởi đầu luôn là lúc quan trọng nhất. Hắn ngẫm nghĩ về cha mình, Trần Dương. Ông hiện là một trung tá trong cảnh sát đặc nhiệm, không chỉ có kỹ năng và kinh nghiệm mà còn có sức ảnh hưởng lớn trong lực lượng cũng như với gia tộc. Một người đàn ông uy tín như vậy có thể giúp hắn mở rộng tầm ảnh hưởng.