Chương 43: Ánh Nhìn Sau Cánh Cửa
Trong căn phòng bệnh yên tĩnh, không gian chỉ còn vang lên tiếng máy móc đều đặn cùng giọng nói trầm ấm của Lâm Chấn Vương khi đang trao đổi với bác sĩ trưởng khoa.
Giữa cuộc đối thoại, một chuyển động nhẹ từ giường bệnh khiến cả hai lập tức quay đầu lại. Đôi mắt ông Lâm khẽ rung động rồi chậm rãi mở ra, ánh nhìn tuy còn chút mơ hồ nhưng vẫn đầy nghị lực.
"Cha!" Lâm Chấn Vương bật thốt lên, nhanh chóng tiến tới nắm lấy bàn tay gầy gò nhưng vẫn rắn chắc của ông. Cảm xúc trào dâng trong lòng khiến giọng hắn nghẹn lại. Bác sĩ và y tá cũng vội vàng bước tới kiểm tra tình trạng của ông.
Vị bác sĩ dịu dàng hỏi: "Ngài có nhớ tên mình và hôm nay là ngày nào không?"
Ông Lâm nhíu mày, cố gắng tập trung tinh thần.
"Có... Lâm Minh... Ta nhớ mình đang họp ở công ty... rồi cảm thấy rất lạnh... sau đó không nhớ gì nữa... nhưng ta nghe thấy giọng của Chấn Vương nên đã cố tỉnh lại."
Bác sĩ cẩn thận soi đèn kiểm tra đồng tử, phản xạ ánh sáng và yêu cầu ông cử động tay chân. Các ngón tay ông Lâm khẽ động đậy, tuy còn yếu nhưng rõ ràng là những phản ứng tích cực.
"Phản xạ tốt, tuy nhiên cơ thể còn suy nhược nặng, cần phải theo dõi thêm," bác sĩ nhận xét.
Ngay sau đó, y tá lập tức thiết lập đường truyền tĩnh mạch, truyền dịch và điều chỉnh mức điện giải. Các thông số dần trở về mức ổn định, huyết áp của ông cũng cải thiện thấy rõ.
Một lúc sau, khi cảm giác cơ thể dần hồi phục, ông Lâm chậm rãi quay sang nhìn con trai mình.
"Chuyện gì... đã xảy ra? Mọi thứ trong nhà vẫn ổn chứ?" Giọng ông khàn khàn nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm.
Lâm Chấn Vương thoáng ngập ngừng, đôi mắt lóe lên sự đấu tranh nội tâm. Hắn không muốn cha phải phiền lòng khi cơ thể còn chưa khỏe hẳn. Thấy thế, ông Lâm nghiêm giọng:
"Nói đi... Ta chỉ yếu về thể xác thôi, tâm trí vẫn mạnh mẽ như xưa."
Nghe vậy, Lâm Chấn Vương hít một hơi thật sâu rồi kể lại tất cả sự tình. Từ việc cha bị chuốc thuốc, nhốt vào kho lạnh để chờ chết trong tuyệt vọng, đến khi được trung tá Trần Dương cứu sống, rồi cả việc Trần An nhờ mối quan hệ đặc biệt với tiến sĩ Viktor để có loại thuốc kỳ diệu giúp ông hồi phục.
Hắn cũng nhắc đến việc các anh chị trong nhà đang ra sức cạnh tranh lẫn nhau. Nói tới đây, Chấn Vương lén quan sát biểu cảm của cha mình. Thế nhưng ông Lâm nghe xong, ánh mắt chỉ lóe lên vẻ sắc bén thường thấy. Sau một lúc trầm ngâm, ông chậm rãi nói:
"Chấn Vương, chuyện ta tỉnh lại, con đừng nói cho các anh chị biết. Hiện giờ bọn họ đều đang tranh giành và tính toán, ta muốn giữ thế chủ động."
Lâm Chấn Vương gật đầu, trong ánh mắt lộ rõ sự hiểu ý. Ông Lâm tiếp lời bằng giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự nghiêm nghị:
"Còn nữa, hãy giữ mối quan hệ tốt với Trần An và gia đình cậu ấy. Theo ta thấy, thiếu niên đó không chỉ là ân nhân mà còn có thể là người giúp đỡ con trong tương lai. Đừng bao giờ xem nhẹ sự trợ giúp của những người như vậy."
Nghe lời dặn dò ấy, Lâm Chấn Vương cúi đầu, trong lòng tràn ngập cảm giác biết ơn và kính trọng.
"Con hiểu rồi, cha. Con sẽ làm theo lời cha."
Ánh mắt ông Lâm dịu lại, nhưng bên trong vẫn thấp thoáng sự sắc bén đầy toan tính:
"Tốt. Giờ thì cứ để ta nghỉ ngơi thêm chút nữa. Con hãy làm tốt việc của mình đi."
Trong lòng Lâm Chấn Vương, những lời ấy như khắc sâu thêm trách nhiệm. Hắn nhìn cha một lúc cho đến khi ông ngủ thiếp đi mới chậm rãi rời khỏi phòng.
Tiếng chuông báo hiệu hết tiết vang lên khắp khuôn viên trường đại học Minh Khai. Sinh viên từ các giảng đường tỏa ra như dòng chảy bất tận, ríu rít nói cười kéo nhau về khu nhà ăn hoặc thư viện. Trong phòng thí nghiệm y dược, Trần An nhìn lên đồng hồ treo tường, kim ngắn đã chỉ đúng mười một giờ bốn mươi phút.
Hắn quay sang Dimitri – một trong bốn học trò của tiến sĩ Viktor – và hỏi:
"Tiến sĩ Viktor đâu rồi? Lẽ ra giờ này ông ấy cùng trợ lý Alexei phải có mặt ở đây chứ?"
Dimitri vừa sắp xếp lại khay dụng cụ thí nghiệm vừa trả lời:
"Hôm nay thầy đi đón phu nhân từ Nga sang bằng phi cơ chuyên dụng. Còn trợ lý Alexei đang ra ngoài mua thêm nguyên vật liệu."
Trần An gật đầu, không nói gì thêm. Sự vắng mặt của vị tiến sĩ không làm hắn bận tâm vì mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát. Kế hoạch chế tác hợp chất NucleoVital-2, thành phần chính của thuốc ProtoVita, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, không thể nóng vội.
Hắn trầm giọng thông báo cho cả phòng: "Mọi người nhanh chóng hoàn tất công việc rồi nghỉ ngơi."
Cả nhóm lập tức tăng tốc dọn dẹp. Khi dụng cụ vừa được xếp gọn vào tủ bảo quản thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Trần An bước ra mở cửa, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên khi thấy Trịnh Kỳ Thanh đứng đó cùng một cô gái khác, cả hai mang theo túi đựng hộp đồ ăn và nước uống.
Kỳ Thanh khẽ mỉm cười dịu dàng, khác hẳn vẻ kiêu kỳ thường ngày:
"Em mang đồ ăn đến, anh xem để ở đâu thì tiện?"
Trần An chỉ vào chiếc bàn nhỏ bên ngoài phòng thí nghiệm:
"Cứ để ở đó. Bên trong toàn hóa chất, không thể mang thức ăn vào được."
Diệp Tố Linh đứng bên cạnh không khỏi ngỡ ngàng trước thái độ khác lạ của bạn mình. Bình thường Kỳ Thanh luôn tỏ ra cao ngạo mỗi khi nhắc đến Trần An, vậy mà giờ đây cô nàng lại có phần khép nép và ngại ngùng.
Trần An nhìn qua túi thức ăn, nhận thấy có bảy phần được chuẩn bị sẵn. Hiển nhiên hai phần trong đó dành cho tiến sĩ Viktor và trợ lý Alexei, nhưng hiện tại họ đều bận việc bên ngoài. Không muốn lãng phí, hắn quay sang hỏi hai người:
"Hai em đã ăn gì chưa?"
"Bọn em định đi ăn bây giờ," Kỳ Thanh trả lời.
"Tiến sĩ và trợ lý bận việc rồi nên còn dư lại hai phần này. Nếu không phiền, hai em ở lại ăn chung luôn đi."
Kỳ Thanh không nghĩ ngợi nhiều mà nhanh chóng gật đầu đồng ý. Dù sao mục đích chính của cô vẫn là duy trì mối quan hệ tốt với tiến sĩ Viktor và nhóm nghiên cứu.
Dimitri, Kenji, Emma và Natalia lần lượt rời khỏi phòng thí nghiệm, gương mặt rạng rỡ khi thấy bữa trưa đã sẵn sàng. Bầu không khí trở nên thoải mái và ấm áp, xua tan vẻ căng thẳng của buổi sáng làm việc đầy tập trung.
Trong lúc ngồi ăn, nhìn hình ảnh Trần An đầy tự tin và điềm tĩnh giữa nhóm nghiên cứu, Tố Linh càng thêm phần khó hiểu. Người mà Kỳ Thanh từng kể là nhạt nhẽo, không có gì đặc biệt, lại có thể hòa nhập hoàn hảo với những nhân vật xuất sắc từ nước ngoài. Thậm chí hắn ta còn nói tiếng Nga rất trôi chảy. Chưa kể, quan sát cách họ làm việc, có vẻ người chỉ huy trong căn phòng đó chính là Trần An chứ không phải anh chàng ngoại quốc cao lớn kia.
"Liệu Kỳ Thanh có đang đánh giá sai về hắn ta?" Tố Linh thầm nghĩ.
Lúc này, Trịnh Kỳ Thanh ngồi lặng lẽ bên cạnh Trần An, đôi mắt vô thức liếc nhìn hắn khi chăm chú lắng nghe câu chuyện vui nhộn của nhóm học trò tiến sĩ. Cô càng nghĩ càng không hiểu nổi tại sao Trần An lại thay đổi nhiều đến vậy. Diệp Tố Linh ngồi đối diện cũng trầm ngâm quan sát, rõ ràng có điều gì đó đã nảy sinh giữa hai người này.
Trong lòng cô chỉ còn biết thốt lên: "Không ổn rồi anh Vương Minh ơi..."
Bữa trưa đang diễn ra nhộn nhịp thì điện thoại của Trần An bất ngờ vang lên, người gọi chính là Lâm Chấn Vương. Hắn xin phép mọi người ra ngoài nghe máy. Ngay khi nhấc máy, Trần An lập tức hỏi thăm tình hình của ông Lâm.
"Alo anh, tình hình bác Lâm sao rồi?"
Giọng của Chấn Vương mang theo sự nhẹ nhõm:
"Tốt hơn nhiều rồi, cha anh vừa tỉnh lại sáng nay. Nhờ có thuốc của em và tiến sĩ mà cha anh mới qua khỏi."
Nghe vậy, Trần An chỉ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự hài lòng:
"Vậy thì tốt rồi. Chúc bác mau chóng hồi phục hẳn."
"Từ tận sâu trong đáy lòng, anh cảm ơn em rất nhiều, Trần An," Chấn Vương chân thành nói. Sau một chút ngập ngừng, y tiếp lời: "À, về chuyện hôm qua em đề nghị anh làm cố vấn... Anh đã suy nghĩ và quyết định đồng ý. Khi nào chúng ta có thể bắt đầu vào việc?"