Chương 6: Kế hoạch cho một tương lai không chắc chắn (2)
Nếu thuyết phục được cha, việc thuyết phục ông nội sẽ không còn khó khăn. Ông nội hắn từng là lãnh đạo trong quân đội, có tiếng nói rất lớn với các nhân vật quan trọng.
"Chỉ cần cha tin, ông nội cũng sẽ tham gia. Mà ông nội... chính là chìa khóa để huy động cả gia tộc và nhiều thế lực khác."
Hắn bắt đầu vạch ra những việc cần làm để lấy được sự tin tưởng từ cha và ông nội, cùng một kế hoạch để đảm bảo các thành viên trong gia tộc không nghi ngờ mình. Và trên hết, hắn phải chọn lọc ra những người có thể tin cậy.
Sáu năm lăn lộn trong kiếp trước đã đủ để Trần An hiểu được nhân tính đáng sợ đến nhường nào. Vì tài nguyên, người ta có thể giết hại lẫn nhau; vì lợi ích, họ sẵn sàng phản bội cả ân nhân. Có thể nói, ngoài những sinh vật biến dị, con người chính là mối nguy hiểm khó lường nhất.
Mục tiêu 2: Xây dựng căn cứ
Khi nghĩ đến mục tiêu thứ hai, sắc mặt Trần An chùng xuống. Xây dựng một căn cứ có thể chống chịu được những thảm họa tương lai không phải chuyện dễ dàng. Trong ký ức của hắn, ngay cả những quốc gia có hệ thống thiên văn và công nghệ tiên tiến nhất cũng đã thất bại trước thảm họa mưa thiên thạch. Những căn cứ kiên cố nhất, bao gồm cả trung tâm nghiên cứu ngầm nơi hắn từng làm việc, đều bị bầy côn trùng biến dị hủy diệt.
Hắn cau mày khi nghĩ về cơn mưa lửa sẽ xé nát bầu trời trong tương lai. "Ngay cả các cường quốc cũng thất bại, chẳng lẽ mình không thể làm được gì hơn?"
Hắn nhớ lại căn cứ ngầm cũ. Dù trang bị công nghệ đỉnh cao, nơi đó vẫn không trụ nổi trước sự tấn công của lũ sinh vật biến dị.
"Không thể xây dựng vội vàng. Phải có chiến lược bền vững ngay từ đầu."
Hắn nhấc bút ghi lại những điểm yếu của các căn cứ trong quá khứ. Nền tảng của sự sụp đổ chính là thiếu sự chuẩn bị từ sớm, dẫn đến cạn kiệt nguồn lực về sau. Kéo theo đó là chiến lược phòng thủ yếu kém và sự thiếu hụt vũ khí chống lại sinh vật biến dị. Trong khi các sinh vật tiến hóa theo cấp số nhân, con người lại chỉ biết trốn chui trốn lủi dưới lòng đất để tránh diệt vong.
Từng ý tưởng được viết ra, từ vị trí địa lý, nguồn cung ứng đến hệ thống phòng thủ và vũ khí... từng chi tiết nhỏ nhất đều được tính đến. Trần An bắt đầu phác thảo kế hoạch chi tiết. Đầu tiên, hắn cần đất để xây dựng. Những khu vực hoang vắng, địa hình thuận lợi cho phòng thủ và xa rời trung tâm đô thị sẽ là ưu tiên hàng đầu. Nhưng để mua hoặc chiếm dụng một khu vực như vậy cần có tài chính và sự ủng hộ cực lớn.
Kế đó là tài nguyên: lương thực, nước uống, vũ khí, thuốc men và các công nghệ cần thiết. Hắn có thể tận dụng tri thức từ tương lai, nhưng tiền đề vẫn là cần tiền và sự giúp đỡ của gia đình. Lúc này, đôi tay hắn hoạt động độc lập, vừa viết vừa xử lý thông tin để tạo ra một kế hoạch hoàn chỉnh. Hắn cũng liệt kê danh sách những nhân vật then chốt có thể thay đổi thời đại cần chiêu mộ sau này.
Ngồi trên ghế, Trần An xoa trán khi cơn nhức đầu dồn dập kéo đến. Từng dòng suy nghĩ và hàng loạt khả năng hiện lên trong đầu như một dòng chảy không ngừng nghỉ. Những thông tin từ tương lai và hiện tại đan xen buộc hắn phải xử lý nhanh chóng. Nhưng ngay khi vừa hoàn thành vài bước phân tích, hắn cảm nhận được một luồng hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể.
Đầu hắn như muốn nổ tung. Một cơn đau nhói khiến hắn phải dừng bút, tay run rẩy, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Chưa kịp định thần, hắn đã thấy máu mũi nhỏ xuống tờ giấy.
“Cái quái gì thế này?” Hắn kinh ngạc tự hỏi khi cảm nhận dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra.
Cơn đau ở thái dương càng thêm dồn dập. Hắn lặng người, ngửa mặt lên để cầm máu.
“Mình đã vượt quá giới hạn...” Ý nghĩ ấy lóe lên kéo theo nỗi lo lắng. Nếu ngay bây giờ cơ thể đã không chịu nổi, làm sao hắn thực hiện được kế hoạch lớn? Hắn nhíu mày cố trấn an bản thân, nhưng nỗi bất an vẫn không ngừng dấy lên.
Trong tương lai, khi sở hữu năng lực siêu trí nhớ và siêu xử lý, hắn chưa từng gặp tình trạng này. "Có lẽ vì cơ thể hiện tại chưa thức tỉnh hoàn toàn... Bộ não đã vượt xa giới hạn mà thể chất có thể chịu đựng."
Hắn lẩm bẩm, cố gắng bình tĩnh phân tích. Năng lực siêu việt của hắn đòi hỏi một nền tảng thể chất vững chắc. Từ khi trọng sinh, cơ thể này vẫn là cơ thể cũ, chưa trải qua quá trình cường hóa hay thích nghi nào. Điều đó giải thích tại sao khi bộ não hoạt động hết công suất, phần còn lại của cơ thể lại không đủ sức gánh vác.
“Mình đã quen khai thác năng lực này mà quên mất bản thân hiện tại còn quá yếu.”
Trần An thở dài, lấy khăn giấy lau sạch máu, rồi rời khỏi phòng tiến về phía tủ thuốc nhỏ để lấy bông và thuốc cầm máu. Khi cơn nhức đầu dần lắng xuống, hắn ngồi xuống giường trầm ngâm. Hắn nhận ra mình không thể lặp lại sai lầm này. Mỗi quyết định bây giờ đều ảnh hưởng đến toàn bộ đại kế.
“Cần phải điều chỉnh ngay. Trước khi đẩy bộ não đến giới hạn, mình phải xây dựng một nền tảng thể chất đủ mạnh.”
Hắn lập tức liệt kê những việc cần làm:
Tăng cường thể lực và sức bền thông qua tập luyện để cơ thể thích nghi với năng lực siêu việt.
Chế độ dinh dưỡng hợp lý, bổ sung thực phẩm giàu năng lượng.
Chế tác dược liệu bổ trợ. Trong ký ức của hắn có không ít công thức tăng cường thể chất, dù đa phần cần tinh chất biến dị, nhưng vẫn còn vài loại có thể chế tạo từ nguyên liệu hiện có.
Giới hạn sử dụng năng lực: Chỉ dùng khả năng siêu xử lý khi thực sự cần thiết. Tuy nhiên, khả năng ghi nhớ là kỹ năng thụ động rất khó kiểm soát, hắn tự hỏi liệu có loại thuốc nào giúp ức chế bớt năng lực này hay không.
Sau một hồi loay hoay, Trần An tin rằng mình sẽ có đủ thời gian để thích nghi và khai thác tối đa năng lực mà không bị suy kiệt.
“Chậm mà chắc. Mọi thứ phải diễn ra theo kế hoạch.” Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, để cơ thể thư giãn sau chuỗi căng thẳng vừa rồi.