ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 7: Email Từ Tương Lai

Sau khi đưa Lý Nguyệt và Trần Kiệt đến trường, Trần Dương lái xe đến cơ quan trong tâm trạng bình thản như mọi ngày.

Là trung tá đội đặc nhiệm trực thuộc Bộ Tư lệnh, sự hiện diện của y luôn tạo cảm giác nghiêm nghị và đáng tin cậy. Khi Trần Dương bước qua cổng, các nhân viên trực ban cùng đồng nghiệp lần lượt đứng dậy chào hỏi.

“Chào trung tá!”

“Chào anh Trần!”

Những lời chào niềm nở vang lên kèm theo nụ cười tươi từ mọi người. Trần Dương gật đầu đáp lễ, bước đi dứt khoát, phong thái trầm ổn như thường lệ.

Y bước vào văn phòng trong sự chào đón quen thuộc. Tuy nhiên, giọng nói trịch thượng của Trịnh Hải – người đồng nghiệp luôn tìm cách ganh đua với y – nhanh chóng phá tan không khí bình lặng.

"Ôi, trung tá Trần! Anh đi làm muộn thế, chắc lại bận rộn chăm sóc gia đình sao? Đúng là người chồng mẫu mực của năm."

Trịnh Hải là một sĩ quan cùng cấp bậc nhưng nổi tiếng thích đố kỵ, luôn tìm mọi cơ hội để hạ bệ Trần Dương. Hắn có ngoại hình khá ấn tượng, cao ráo, thân hình gọn gàng nhưng đầy sức mạnh, toát lên vẻ tự tin thái quá. Khuôn mặt Trịnh Hải sắc sảo với những đường nét góc cạnh, khiến hắn trông luôn nghiêm nghị và khó lòng tiếp cận.

Hắn bước tới, gương mặt nở nụ cười nửa miệng đầy ý tứ, ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích:

“Tôi dạo này cũng hơi bận rộn vì con gái vừa nhận học bổng du học Anh, còn thằng út thì đạt giải quốc gia. À mà, nghe nói con trai cả nhà anh vẫn chưa có định hướng gì rõ ràng thì phải?”

“Anh nên định hướng cho thằng bé đi, không khéo lại lầm đường lạc lối, ảnh hưởng đến cả tiền đồ của nó lẫn anh đấy.”

Giọng điệu của Trịnh Hải rõ ràng mang hàm ý châm chọc, mượn việc tâng bốc gia đình mình để hạ thấp đối phương. Một vài đồng nghiệp gần đó cảm thấy ái ngại, nhưng không ai lên tiếng, chỉ im lặng quan sát tình hình.

Trần Dương với bản lĩnh của một người từng trải không hề bị kích động. Y dừng bước, nhếch môi cười nhạt, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào Trịnh Hải:

“Chúc mừng anh Trịnh, con cái giỏi giang là niềm tự hào của gia đình. Còn con trai tôi, nó vẫn đang tìm con đường riêng, mỗi người mỗi chí hướng. Cứ từ từ rồi sẽ đâu vào đó cả thôi.”

Lời nói nhẹ nhàng nhưng mang hàm ý sâu xa, vừa là lời chúc, vừa gián tiếp nhắc nhở đối phương không nên can thiệp vào chuyện nhà người khác. Trịnh Hải khựng lại, sắc mặt hơi tái đi trong giây lát, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo:

“Vâng, tất nhiên rồi. Dù sao thì mỗi nhà mỗi cảnh mà.”

Hắn cười, nhưng nụ cười đã gượng gạo hơn trước. Trần Dương không tiếp tục dây dưa, chỉ khẽ gật đầu rồi quay người tiến về phòng làm việc. Trong lòng y, những lời khoe khoang hay khiêu khích kia chẳng đáng để bận tâm.

“Vẫn là cái tính cách đó... Hắn chẳng thay đổi chút nào.” Y thầm nghĩ nhưng không để lộ cảm xúc ra mặt.

Phía sau, Trịnh Hải đứng nhìn theo, lòng vẫn dương dương tự đắc. Hắn tự cho rằng mình vừa ghi điểm khi khiến Trần Dương phải lên tiếng đối phó.

“Hắn cứ giữ cái vẻ bình thản đó đi. Sớm muộn gì mình cũng sẽ vượt qua hắn thôi.” Trịnh Hải cười thầm rồi quay về phòng mình.

Vào phòng làm việc, Trần Dương ngồi xuống bàn, mở máy tính kiểm tra tài liệu và sắp xếp công việc trong ngày. Dù ngoài mặt giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, y không khỏi suy nghĩ về những lời Trịnh Hải vừa nói. Không phải vì sự châm chọc, mà vì nó gợi lên một thực tế rằng Trần An thực sự cần một hướng đi đúng đắn.

“Thằng bé hôm nay có vẻ quyết tâm hơn... Có lẽ đây là tín hiệu tốt.” Trần Dương thở phào, tự nhủ phải tin tưởng vào con trai.

Phòng làm việc của y toát lên sự ngăn nắp và nghiêm túc đặc trưng của một sĩ quan đặc nhiệm. Trên bàn gỗ, ngoài tập tài liệu xếp gọn gàng và chiếc máy tính, nổi bật nhất là khung ảnh gia đình bốn người đặt bên cạnh. Trong ảnh, Trần Dương mặc quân phục đứng cạnh Lý Nguyệt cùng hai con trai là Trần An và Trần Kiệt, cả nhà đều mỉm cười rạng rỡ.

Tấm ảnh là niềm tự hào và động lực lớn nhất của y, nhắc nhở y về trách nhiệm bảo vệ đất nước và tổ ấm nhỏ của mình. Giữa bầu không khí quân sự khô khan, bức ảnh mang lại cảm giác ấm áp mỗi khi y thấy mệt mỏi.

Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của Trần Dương. Y ngồi thẳng lưng, đôi tay gõ phím dứt khoát để mở khóa hệ thống. Giao diện làm việc hiện lên với một loạt thông báo mới.

Lướt nhanh qua danh sách hòm thư, một tiêu đề email khiến ánh mắt y chững lại: "Bằng chứng chứng minh". Người gửi không ai khác chính là Trần An.

Ký ức buổi sáng bất chợt ùa về. Khi đó, Trần An với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy đã nói với y rằng nhân loại đang đứng trước bờ vực diệt vong. Lúc ấy, y chỉ mỉm cười đồng ý tin tưởng vì không muốn làm con trai thất vọng, nhưng lý trí lại cho rằng đó chỉ là một trò đùa để giải tỏa căng thẳng.

"Thằng bé lại bày trò gì đây?" Trần Dương tự nhủ, khẽ nhếch môi.

Trần An và Trần Kiệt vốn chẳng thiếu những trò tinh quái. Y từng nhận không ít email kỳ quặc từ hai đứa con, từ những lời trêu ghẹo đến các trò đố vui đầy sáng tạo. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc định di chuột để kiểm tra báo cáo công việc, Trần Dương bất giác dừng lại. Ánh mắt kiên định và lời nói chắc nịch của con trai sáng nay hiện lên rõ mồn một.

Là một đặc nhiệm dày dạn kinh nghiệm, y hiểu rằng ngôn ngữ hình thể và ngữ điệu ấy không hề giống một trò đùa. Hít một hơi thật sâu, Trần Dương quyết định mở thư.

"Dù sao cũng chỉ mất vài phút. Để xem thằng nhóc này nghĩ ra được điều gì."

Y nhấn chuột, ánh sáng màn hình chiếu rõ vẻ mặt nghiêm túc thường ngày. Nội dung bên trong nhanh chóng khiến sự tò mò của y biến thành một cảm giác căng thẳng khó tả. Từng dòng thông tin hiện lên: thời gian, địa điểm, phương pháp, động cơ... tất cả được trình bày chi tiết đến đáng sợ.

"Chuyện này... sao thằng bé lại biết được?" Lòng ngờ vực ban đầu chuyển thành lo lắng tột độ. "Nếu đây không phải là trò đùa... thì sao?"

Cảm giác bất an xâm chiếm tâm trí y. Nếu thông tin này là thật, nghĩa là con trai y đang dấn thân vào một việc cực kỳ nguy hiểm. Y thận trọng nhấn vào tập tin đính kèm.

"Vụ mất tích trong không gian kín" – dòng chữ hiện ra như một cơn sóng dữ đánh thẳng vào nhận thức của Trần Dương. Đây chính là vụ án gây chấn động mà y đã nghe trên các bản tin ngày hôm qua.

Chi tiết cụ thể hiện ra tỉ mỉ:

Thời gian: 21:30, ngày 14 tháng 5 năm 2024.

Địa điểm: Tầng 22, tòa nhà ETower, quận X, thành phố H.

Nạn nhân: Ông Lâm, 48 tuổi, Giám đốc điều hành công ty V.

Hiện trạng: Mất tích trong phòng họp kín khi có mặt 8 người khác; không dấu hiệu xô xát, không lối thoát, camera không ghi nhận nạn nhân rời khỏi phòng.

Mỗi chi tiết như một mảnh ghép của bức tranh hung hiểm. Trần Dương lướt xuống phần ghi chú về chứng cứ và thủ phạm, mạch máu nơi thái dương y đập mạnh hơn.

Thủ phạm: Hồng Phong, 39 tuổi, Phó Giám đốc công ty, người ngồi đối diện nạn nhân trong cuộc họp.

Chứng cứ quan trọng:

Lịch sử điện thoại: Liên lạc với tài xế xe tải vận chuyển hàng hóa nặng trong thời gian diễn ra cuộc họp.

Phân tích hóa chất: Thuốc an thần đặc biệt được tìm thấy trong chai nước của ông Lâm. Loại thuốc này khiến nạn nhân b·ất t·ỉnh dần và chậm nhịp tim, rất khó phát hiện ngay lập tức. Hồng Phong đã mua chuộc tài xế để đánh tráo chai nước vì biết rõ thói quen sinh hoạt của nạn nhân.

Camera hành lang: Ghi nhận Hồng Phong chuyển một chiếc hộp lớn ngụy trang thành hộp tài liệu ra khỏi phòng họp.

Khám xét kho hàng: Thi thể nạn nhân được phát hiện trong kho hàng HV cách tòa nhà 10km, có dấu hiệu bị đông lạnh đến chết. Nạn nhân bị trói chặt và nhốt vào không gian kín, không thể cầu cứu. Một phương thức g·iết người man rợ.

Động cơ: Hồng Phong bị phát hiện gian lận tài chính số tiền lớn và ông Lâm đã lên kế hoạch cách chức hắn. Lo sợ sự nghiệp hủy hoại, hắn lập mưu sát hại cấp trên để giành quyền kiểm soát công ty.

Trần Dương hoàn toàn chấn động. Từng câu chữ trong email mang phong thái của một chuyên gia phân tích dày dạn chứ không phải một cậu thiếu niên vô tư mà y vẫn biết. Lần đầu tiên, y cảm thấy những gì con trai nói mang một sức nặng nghìn cân. Y lo sợ Trần An đã vướng sâu vào vụ án này.

Y dựa lưng vào ghế, mắt nhìn chằm chằm màn hình. Thông tin này không thể là trò đùa. Nó quá chuyên nghiệp và thuyết phục.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Làm cách nào nó có được những thứ này?"

Dù là một quân nhân kỳ cựu, đây là lần đầu y thấy mình bị cuốn vào một vụ án chỉ qua màn hình máy tính. Email này chứa đựng sự thật, sự khẩn thiết và cả một lời cảnh tỉnh.

Dòng cuối cùng hiện lên như một lời thách thức: "Nếu hành động ngay bây giờ, vị giám đốc đó có thể được cứu. Thời gian không còn nhiều."

Trần Dương lập tức nhấc điện thoại nhưng rồi khựng lại.

"Không, mình cần phải tận mắt xác thực."

Y nhanh chóng đứng dậy, chộp lấy áo khoác và rời khỏi phòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, sự bình tĩnh của y bị thay thế bởi cảm giác khẩn cấp không thể kiểm soát. Một nỗi lo mơ hồ hình thành: nếu những thông tin này là thật, vậy viễn cảnh nhân loại diệt vong mà con trai y nói cũng có thể là sự thật.

"Nếu những gì thằng bé nói là đúng... nhân loại có lẽ thực sự không còn nhiều thời gian."

Cánh cửa phòng đóng sập lại, bóng dáng y khuất dần nơi hành lang. Phía bên kia, màn hình máy tính vẫn sáng, dừng lại ở dòng chữ cuối cùng:

"Hãy tin con."