Chương 8: Vé Số
Trong kho hàng HV, ánh sáng từ những chiếc đèn huỳnh quang trên trần tỏa xuống không gian tràn ngập hơi lạnh. Dưới sự chỉ đạo của Trần Dương, các nhân viên cảnh sát đang bận rộn khám xét từng ngóc ngách. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xào xạc khi lật mở các thùng hàng cùng tiếng trao đổi qua bộ đàm tạo nên một bầu không khí vô cùng khẩn trương.
Trần Dương đứng tựa nhẹ vào một chiếc bàn sắt cũ kỹ, ánh mắt chăm chú quan sát mọi hoạt động xung quanh. Hắn khoanh tay trước ngực, dáng vẻ như đang trầm tư suy tính điều gì.
Từ phía sau, một người đàn ông ngoài ba mươi tiến lại gần. Y có dáng người cao ráo, tuy không quá vạm vỡ nhưng toát lên nét phong trần của một kẻ đã quen với sương gió. Khuôn mặt y sắc sảo với đôi lông mày rậm, sống mũi cao và quai hàm cương nghị. Đó chính là Thanh Phong, một thiếu tá thuộc lực lượng cảnh sát hình sự.
Thanh Phong bước tới, tay bưng một ly cà phê nóng còn nghi ngút khói. Y nở nụ cười nửa miệng, giọng đầy vẻ trêu chọc:
— Ngài trung tá đây bận rộn quá nhỉ? Không biết vụ này có liên quan đến khủng bố hay không mà ngài lại đích thân ra tay như vậy?
Trần Dương liếc nhìn Thanh Phong, biết ngay bạn mình đang cố tình trêu chọc. Hắn nhận lấy ly cà phê, khẽ nhấp một ngụm rồi đáp lại bằng giọng điềm tĩnh nhưng không kém phần châm biếm:
— Thế nào? Ghen tị vì ta thăng tiến trước sao? Đừng lo, chờ thêm vài năm nữa, biết đâu ngươi còn phải gọi ta là ngài thiếu tướng ấy chứ.
Thanh Phong vốn là bạn thân từ thuở nhỏ của Trần Dương, cả hai cùng quê, nhà chỉ cách nhau một cây cầu. Nghe vậy, y bật cười lớn:
— Được, đến lúc đó nhớ mua rượu mời ta đấy! Nhưng nói thật, ta đang thắc mắc... sao tự dưng ngươi lại quan tâm đến vụ này? Nhìn qua chẳng giống vụ án khủng bố hay phản động gì cả. Hay là có uẩn khúc gì mà ta chưa biết?
Trần Dương khẽ thở dài, ánh mắt lóe lên tia nghiêm trọng. Hắn rút từ trong túi áo một tập tài liệu, đưa cho Thanh Phong:
— Ngươi xem cái này trước đi.
Thanh Phong cầm lấy tập tài liệu, mở ra đọc. Sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt y khi từng chi tiết về vụ án, động cơ của hung thủ và bằng chứng được trình bày vô cùng mạch lạc, rõ ràng. Đọc xong, y gấp tài liệu lại, nhìn Trần Dương với ánh mắt không tin nổi:
— Những thông tin này... ngươi lấy ở đâu ra vậy? Ai cung cấp cho ngươi?
Trần Dương nhấp thêm một ngụm cà phê, giọng trầm xuống:
— Là Trần An. Nó bảo rằng đây là suy luận của nó. Ta chỉ dựa theo những gì nó nói mà tiến hành kiểm tra, tìm kiếm bằng chứng rồi hoàn thiện báo cáo.
Thanh Phong ngẩn người, gần như bật cười vì quá bất ngờ:
— Trần An? Thằng nhóc con trai cả của ngươi sao? Cái thằng mà suốt ngày ngươi than phiền là lông bông, chẳng làm nên trò trống gì ấy hả?
Trần Dương không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Thanh Phong nhìn bạn mình một lúc lâu rồi thở dài, lắc đầu cảm thán:
— Chậc! Thật đúng là con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh. Đến ta còn không ngờ thằng nhóc đó lại có khả năng như vậy.
Y vỗ nhẹ lên vai Trần Dương, giọng vẫn còn pha chút kinh ngạc:
— Nhưng mà này, nếu những thứ trong này là đúng, thì ngươi phải cẩn thận đấy. Coi chừng lại kéo thằng bé vào vòng nguy hiểm.
Trần Dương im lặng, ánh mắt trở lại với không gian kho hàng. Trong thâm tâm, hắn biết vụ việc này chỉ là khởi đầu. Nếu mọi dự đoán đều chính xác, thì câu chuyện thực sự sẽ còn vượt ra khỏi nhận thức của cả hai người bọn họ.
— Tìm được rồi! Ở bên này, mau gọi đội cứu hộ qua đây... — Tiếng hô của một viên cảnh sát vang lên, thu hút sự chú ý của cả hai.
Tại một con phố nhộn nhịp, trong quầy xổ số đông đúc, Trần An đang đứng trước bàn đăng ký với vẻ bình thản nhưng ánh mắt đầy sự tập trung. Hắn rà soát lại một danh sách dài, từng dãy số được ghi chép và đối chiếu kỹ lưỡng trong đầu trước khi nhập vào hệ thống.
Trên mặt quầy, những tờ vé số với các mã số khác nhau dần chồng lên thành một xấp dày cộm. Cô nhân viên trẻ tuổi nhìn Trần An qua cặp kính, không giấu nổi sự hoài nghi và lo lắng. Cô khẽ nhắc nhở:
— Anh à, mua nhiều vé số thế này cũng không đảm bảo sẽ trúng đâu. Hay anh cân nhắc lại đi? Tôi có thể giúp anh hủy bớt một vài số.
Trần An ngước lên, nở nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên quyết:
— Không sao đâu, tôi đã tính kỹ rồi. Cứ làm theo danh sách này là được.
Cô nhân viên định nói thêm điều gì đó, nhưng tiếng bước chân của người quản lý đã vang lên. Đó là một người đàn ông trung niên hơi mập mạp, vẻ mặt có phần phúc hậu. Y nhìn qua danh sách và xấp vé trên bàn, rồi quay sang dặn dò nhân viên:
— Cứ làm theo yêu cầu của khách hàng. Nếu họ đã chắc chắn, chúng ta không có quyền ngăn cản.
Cô nhân viên miễn cưỡng gật đầu tiếp tục công việc. Trần An khẽ gật đầu chào người quản lý rồi tập trung trở lại. Lúc này, trong ba lô của hắn đã chứa đầy những tờ vé số đủ mọi chủng loại.
Trong tâm trí Trần An, những dòng ký ức sống động như một thước phim đang quay chậm. Những con số trúng thưởng từ kiếp trước hiện lên rõ mồn một. Dù trước đây hắn chưa từng chơi xổ số, nhưng những tin tức lướt qua trên mạng hay những lời bàn tán xung quanh đã để lại dấu ấn không thể xóa nhòa trong bộ não siêu việt của hắn. Hắn thầm cảm thấy may mắn vì khả năng này vẫn còn tồn tại sau khi trọng sinh, đây chính là công cụ hoàn hảo để hắn chuẩn bị nguồn lực cho tương lai.
Khi giao dịch hoàn tất, nhìn vào hóa đơn, Trần An khẽ nhíu mày. Số dư trong tài khoản của hắn hiện tại đang thiếu một chút.
"Không ổn rồi." Hắn thầm nghĩ. "Gọi cho mẹ thì phiền phức lắm, bà sẽ tra hỏi đủ điều. Còn cha... theo thời điểm này thì ông ấy vẫn còn một khoản quỹ đen chưa bị phát hiện, vừa đủ để bù vào."
Hắn vừa định bấm số thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Nhìn màn hình hiện tên "Cha", Trần An khẽ nhếch môi:
— Đúng là thần giao cách cảm.
Hắn bắt máy, giọng Trần Dương ở đầu dây bên kia có phần gấp gáp:
— An, con đang ở đâu?
— Con đang ở quầy xổ số. — Trần An điềm nhiên đáp.
Trần Dương nhíu mày:
— Quầy xổ số? Con làm gì ở đó?
Thay vì trả lời, Trần An hỏi ngược lại:
— Cha, nếu cha biết trước được tương lai, điều đầu tiên cha làm là gì?
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát. Trần Dương dường như lập tức hiểu ra, hắn xoa nhẹ huyệt thái dương vì có quá nhiều thông tin chấn động dồn dập trong buổi sáng nay.
— Được rồi, mau đến cơ quan của cha ngay. Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.
Trần An mỉm cười, đoán rằng cha đã xử lý xong vụ án từ email của mình. Hắn liếc nhìn đồng hồ, thời gian không sai lệch là bao. Trước khi cúp máy, hắn nhẹ giọng:
— Cha, con cần mượn chút tiền.
Giọng Trần Dương lập tức trở nên cảnh giác:
— Không có. Hỏi mẹ con ấy.
Trần An tặc lưỡi, hạ giọng đầy ẩn ý:
— Vậy chắc con phải nói với mẹ về chỗ cha giấu quỹ đen dưới gầm ngăn kéo bàn làm việc để đổi lấy tiền tiêu vặt rồi.
— Làm sao... con...! — Trần Dương sửng sốt.
— Cha à, cái gì cũng có giá của nó cả. — Trần An khẽ cười.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Trần Dương đành thỏa hiệp:
— Được rồi, con cần bao nhiêu?
— Hai triệu tám trăm ba mươi ngàn, đủ để trả tiền vé số thôi.
Nghe con số ấy, Trần Dương suýt thì thốt ra lời mắng nhiếc, bởi chỉ cần thêm bảy mươi ngàn nữa là sạch bách quỹ đen của hắn. Cuối cùng, hắn chỉ biết thở dài:
— Thằng phá gia chi tử này. Thôi được, cha sẽ bảo chú Phong chuyển tiền cho con. Xong việc thì đến cơ quan gặp cha ngay.
— Tuân lệnh. — Trần An đáp rồi cúp máy.
Đứng trước cổng bộ tư lệnh, Trần An tỏ ra hết sức bình tĩnh. Đây không phải lần đầu hắn đến nơi này, nhưng là lần đầu tiên sau sáu năm sinh tồn tại mạt thế ở kiếp trước. Nơi đây chính là một trong những cơ quan đầu não của quốc gia.
Vài phút sau, Trần Dương bước nhanh từ bên trong ra. Các cảnh sát trực ca lập tức đứng thẳng, chào nghiêm chỉnh:
— Chào ngài Trung tá!
Trần Dương gật đầu, ánh mắt lướt qua rồi dừng lại trên người Trần An. Hắn ra hiệu cho cấp dưới tiến hành thủ tục kiểm tra theo đúng quy định.
Hai viên cảnh sát tiến lại gần, một người kiểm tra giấy tờ, người kia lục soát ba lô. Ngoài chiếc laptop và vài món đồ ăn vặt, bên trong ba lô của Trần An chật kín những xấp vé số. Viên cảnh sát kinh ngạc liếc nhìn Trần Dương như muốn hỏi: "Ngài có biết con trai ngài vung tiền triệu vào chỗ này không?".
Trần Dương hít một hơi thật sâu, tay vô thức xoa trán. Hắn không nói gì, chỉ lộ ra ánh mắt đầy bất lực khiến Trần An chỉ biết cười trừ.
Sau khi hoàn tất thủ tục, Trần Dương dẫn con trai vào khuôn viên cơ quan. Trần An vừa đi vừa quan sát, thầm cảm thán bầu không khí nghiêm túc và khẩn trương nơi đây. Kỷ luật thép của lực lượng đặc nhiệm quả nhiên danh bất hư truyền.
Trên đường đi, không ít đồng nghiệp dừng lại chào hỏi Trần Dương và tò mò nhìn về phía thiếu niên đi bên cạnh. Có người còn thân thiện cười nói:
— Người nhà của ngài Trung tá sao? Chào cậu em nhé!
Trần An mỉm cười đáp lễ. Hắn nhận thấy rõ ràng vị thế của cha mình ở nơi này thực sự không hề nhỏ.