ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Từ Chó Trắng Bắt Đầu Tu Tiên book cover

[Dịch] Từ Chó Trắng Bắt Đầu Tu Tiên

Thi Ma Đạo Nhân

229

Chương

91,741

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Ngô Thiên mở mắt ra trong một buổi sáng mù sương.

Trước mắt hắn không phải là trần nhà quen thuộc, cũng chẳng phải ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của thành phố, mà là một khoảng trời xám nhạt bị che phủ bởi tán cây cổ thụ. Không khí nồng mùi bùn đất, cỏ dại và thứ gì đó tanh tưởi khó gọi tên. Hắn muốn đưa tay lên dụi mắt, nhưng thứ chạm vào mặt hắn lại là… một cái mũi lạnh ẩm.

Hắn giật mình.

Một tiếng “gâu” trầm thấp bật ra khỏi cổ họng.

Ngô Thiên chết lặng.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, trước mắt là bốn cái chân phủ lông trắng, móng hơi cong, dính đầy bùn. Bên hông là một cái đuôi đang vô thức ve vẩy. Phản chiếu mờ mờ trên mặt nước vũng bùn trước mặt, là hình ảnh một con chó trắng phổ thông, không có gì nổi bật, không uy phong, không linh tính.

“Ta… biến thành chó rồi?”

Ý nghĩ vừa hiện lên, một cơn đau nhức như kim châm đâm thẳng vào đầu. Ký ức xa lạ tràn vào.

Đây là Miêu Cương – vùng núi sâu hiểm ác, nơi tà sùng, cổ độc, âm quỷ hoành hành. Chủ nhân cũ của thân thể này chỉ là một con chó giữ trại bình thường, thuộc về một trại người Miêu hẻo lánh. Nó chết vì bị tà khí xâm nhập trong một lần theo chủ vào rừng sâu.

Còn hắn, Ngô Thiên, từ một kẻ bình thường của thế giới hiện đại, lại tỉnh dậy trong thân xác ấy.

Giữa lúc hoang mang tột độ, trước mắt hắn đột nhiên hiện lên một màn sáng mờ nhạt.

【Hệ Thống Khai Quật Thiên Phú – đã kích hoạt】

Chủ thể: Ngô Thiên

Chủng tộc: Phổ thông bạch khuyển

Trạng thái: Yếu ớt – bị tà khí xâm nhiễm nhẹ

Có muốn tiến hành “khai quật thiên phú” hay không?

Nếu hắn còn là con người, có lẽ đã run rẩy vì sợ hãi. Nhưng hiện tại, bản năng sinh tồn của loài thú khiến hắn gần như không do dự.

“Có!”

Ý niệm vừa động, một luồng nhiệt chạy khắp toàn thân.

【Khai quật hoàn tất】

Thiên phú 1: Âm Dương Thính Giác (sơ cấp)

– Có thể nghe thấy âm thanh thuộc về tà sùng, quỷ vật, cổ linh trong phạm vi nhất định.

Thiên phú 2: Thổ Linh Thể (ẩn)

– Dễ dàng thích ứng với môi trường núi rừng, tăng nhẹ sinh tồn và hồi phục.

Ngô Thiên ngây người.

Hắn thử nghiêng tai.

Trong gió núi xào xạc, ngoài tiếng côn trùng, hắn còn nghe thấy những âm thanh rất khác — tiếng thì thầm lạnh lẽo, tiếng kéo lê mơ hồ, như móng tay cào lên đá.

Tà sùng.

Chúng đang ở rất gần.

Cơ thể chó trắng run nhẹ, bản năng thôi thúc hắn bỏ chạy. Nhưng cùng lúc đó, một ý thức mới hình thành trong đầu: ở Miêu Cương, yếu đuối đồng nghĩa với chết. Nếu hắn chỉ mãi là một con chó sợ hãi, thì sớm muộn cũng sẽ thành thức ăn cho quỷ vật hoặc tế phẩm cho cổ thuật.

Từ ngày đó, Ngô Thiên bắt đầu học cách sống như một sinh linh của núi rừng.

Hắn lẩn tránh tà vật nhờ Âm Dương Thính Giác, tìm nơi có linh khí thổ mộc để nghỉ ngơi, thậm chí vô tình nuốt phải những thảo dược cổ quái mọc sâu trong khe đá. Hệ thống lặng lẽ ghi nhận từng thay đổi nhỏ.

【Thổ Linh Thể tiến hóa】

→ Thổ Linh Huyết Mạch (sơ khai)

Một con chó trắng trong trại người Miêu dần trở nên khác biệt.

Nó không còn sủa bừa, ánh mắt ngày càng trầm tĩnh. Ban đêm, nó thường đứng trên mỏm đá cao, nhìn về phía rừng sâu như đang canh chừng thứ gì đó. Người trong trại bắt đầu truyền tai nhau: con chó này, có thể nhìn thấy tà.

Cho đến một ngày nọ, núi rừng rung chuyển.

Bầu trời đang u ám bỗng bị xé toạc.

Một đạo kiếm quang từ trên cao giáng xuống, sắc bén đến mức mây đen bị chém đôi, tà khí tích tụ nhiều năm trong núi như bị lưỡi dao vô hình quét sạch.

Âm quỷ gào thét, tà sùng tan thành khói đen.

Ngô Thiên ngẩng đầu.

Trong ánh kiếm chói lọi ấy, hắn nhìn thấy một thân ảnh đứng trên không trung, áo bào phấp phới, kiếm treo bên hông, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống núi rừng Miêu Cương.

Lần đầu tiên, hắn hiểu ra một sự thật làm rung động linh hồn mình.

Trên đời này, không chỉ có quỷ.

Còn có… tiên.

Và ngay khoảnh khắc đó, hệ thống trong đầu hắn khẽ rung lên, như đang chờ đợi một con đường hoàn toàn mới được mở ra.

Cuộc đời làm chó của Ngô Thiên, chỉ vừa mới bắt đầu.

hop-dao